Meow B

Saigonese. Old. Weird. Wanderer

I know that I was happy in that moment. And it is everything

I want

All I want is a Sunday kind of love

Never again

And today is the last day I allow myself to be sad. Summer should be fun and happy, but to me, this summer is so painful. I loved him, I adored him, I need him, I still remember him, the memories we had. And for that, I engulf myself deeply in darkness. My face was torn by lines and cracks of sadness and disappointment. He is so indifferent to me, we were something, and now we are nothing. And I have many question to ask him but it is too late for everything. People change, I change, he change, we grow apart. The saddest thing is that I let myself being wounded. I was just recovering from an painful affair, I found peace finally, then he came, said all those sweet things to me, the things that never before that a person said to me. He lifted me up, might love me, gave me all those good feelings of a person being loved. And he buried me even deeper than the last one. With rage, I dug into his life and pretend that everything is still the same. But it is not. I wonder if I have ever been loved for real at once?

Goodbye, sweet time

the best moment in cinematic history

yeah yeah, time to payback

(Source: jamesfrancoco, via teachingtoday)

July

I pretend I’m not hurt and go about the world like I’m having fun

Who am I in the world that have right to judge people?

And who are you?

humansofhanoi:

(English caption below)"Chuyện của chúng tôi bắt đầu rất ngộ. Anh ngồi ghế đá, thấy tôi mặc bộ quần áo đỏ hồng trông cũng xinh gái nên ngỏ lời muốn đi chơi với tôi. Từ lúc đó chúng tôi cứ cuốn lấy nhau như keo dính chuột. Đến lúc phải xa anh, anh thơm lên má tôi một cái và tôi đã khóc, nước mắt của một người phụ nữ phải chia tay một người bạn, người chồng vì tôi đã trót yêu anh ấy mất rồi.Chúng tôi đều là người khuyết tật, thần kinh tôi không ổn định vì di chứng viêm não hồi bé, chân tay cứ bủn rủn, lên Hà Nội tiền không có nên đành hành nghề mại dâm ở vườn hoa, ghế đá này. Anh ấy lớn tuổi rồi, ngay cả nắm lấy tay tôi mà tay cứ run hoài. Buồn cười nhất là khi nói thương tôi cũng không được tròn và rõ tiếng. Nhưng chính vì vậy mà chúng tôi càng thương nhau và thông cảm cho nhau nhiều hơn. Anh ấy đã vứt bỏ tất cả để yêu một con người như tôi thì tôi cũng có thể vứt bỏ tất cả để yêu một người như anh ấy. Đời tôi cũng chẳng tốt đẹp gì mà sao anh vẫn có thể tha thứ và thương yêu tôi. Bây giờ tôi không chỉ sống cho bản thân tôi mà cho cả bản thân anh ấy. Dù sống hay chết, dù nghèo khổ bao nhiêu tôi cũng không làm cái nghề này nữa.Đêm nay tôi thao thức cả đêm không ngủ được vì mai anh ấy sẽ đến và đưa tôi về nhà anh chơi. Tình yêu này chính là cơ hội để tôi bước sang một trang mới, một trang khác hoàn toàn.”"Our story started out in a funny way, kind of. I was wearing a pink dress that day. We were sitting on the same park bench when he talked to me and asked me out for a date. We’ve been glued together since that moment. I can recall everything about that day, that I cried when he kissed me goodbye. I cried like a woman whose best friend or husband is never going to be seen again. I loved him too much.We both have disabilities. I have a mental illness resulted from brain inflammation when I was young. I came to Hanoi with no money and turned to prostitution to survive; my area is around here. He’s older than me, his hands shake when he holds my hands and his “I love you”s always come out incoherently. But it’s exactly why we love and absolutely sympathize with each other. He loves me for who I am, knowing full well I don’t have a normal life; he threw away everything he had to be with me and I’m willing to do the same for him. I’m living my life for the both of us now and I can’t continue with this anymore. If I have to choose between death and doing this, it won’t be the latter.Right now I can’t sleep. He invited me to visit his house and for the first time, I’m coming over tomorrow. Our love is an opportunity for me to open a new chapter of my life, a completely different one.”

Love is something miracle

humansofhanoi:

(English caption below)

"Chuyện của chúng tôi bắt đầu rất ngộ. Anh ngồi ghế đá, thấy tôi mặc bộ quần áo đỏ hồng trông cũng xinh gái nên ngỏ lời muốn đi chơi với tôi. Từ lúc đó chúng tôi cứ cuốn lấy nhau như keo dính chuột. Đến lúc phải xa anh, anh thơm lên má tôi một cái và tôi đã khóc, nước mắt của một người phụ nữ phải chia tay một người bạn, người chồng vì tôi đã trót yêu anh ấy mất rồi.

Chúng tôi đều là người khuyết tật, thần kinh tôi không ổn định vì di chứng viêm não hồi bé, chân tay cứ bủn rủn, lên Hà Nội tiền không có nên đành hành nghề mại dâm ở vườn hoa, ghế đá này. Anh ấy lớn tuổi rồi, ngay cả nắm lấy tay tôi mà tay cứ run hoài. Buồn cười nhất là khi nói thương tôi cũng không được tròn và rõ tiếng. Nhưng chính vì vậy mà chúng tôi càng thương nhau và thông cảm cho nhau nhiều hơn. Anh ấy đã vứt bỏ tất cả để yêu một con người như tôi thì tôi cũng có thể vứt bỏ tất cả để yêu một người như anh ấy. Đời tôi cũng chẳng tốt đẹp gì mà sao anh vẫn có thể tha thứ và thương yêu tôi. Bây giờ tôi không chỉ sống cho bản thân tôi mà cho cả bản thân anh ấy. Dù sống hay chết, dù nghèo khổ bao nhiêu tôi cũng không làm cái nghề này nữa.

Đêm nay tôi thao thức cả đêm không ngủ được vì mai anh ấy sẽ đến và đưa tôi về nhà anh chơi. Tình yêu này chính là cơ hội để tôi bước sang một trang mới, một trang khác hoàn toàn.”

"Our story started out in a funny way, kind of. I was wearing a pink dress that day. We were sitting on the same park bench when he talked to me and asked me out for a date. We’ve been glued together since that moment. I can recall everything about that day, that I cried when he kissed me goodbye. I cried like a woman whose best friend or husband is never going to be seen again. I loved him too much.

We both have disabilities. I have a mental illness resulted from brain inflammation when I was young. I came to Hanoi with no money and turned to prostitution to survive; my area is around here. He’s older than me, his hands shake when he holds my hands and his “I love you”s always come out incoherently. But it’s exactly why we love and absolutely sympathize with each other. He loves me for who I am, knowing full well I don’t have a normal life; he threw away everything he had to be with me and I’m willing to do the same for him. I’m living my life for the both of us now and I can’t continue with this anymore. If I have to choose between death and doing this, it won’t be the latter.

Right now I can’t sleep. He invited me to visit his house and for the first time, I’m coming over tomorrow. Our love is an opportunity for me to open a new chapter of my life, a completely different one.”

Love is something miracle

Jackie to JFK

Jackie to JFK

19.5

Khi lòng tan nát, trăm lời vô nghĩa
Ừ xem chúng ta hơn thua được chi.

Nghe Lý

Có những chuyến đi dài hơn đất trời và không thể đến nơi

Yêu lúng túng cây trái mùa, chưa chín tới đi hái rồi, kêu đắng ngắt đôi môi tình nhân.

Có những kẻ may mắn

Và như một quy luật bất biến trái ngang, dù cho ta yêu một người ra sao, nhưng những thứ quá tròn đầy và hoàn hảo sẽ dẫn tới một sự coi nhẹ mà ngay cả bản thân ta cũng khó lòng nhận ra.

June

Đã có nghìn trùng trên môi người tình
Đã dấu nụ tàn bên trong nụ hồng
Có chớm lạnh lùng trên môi nồng nàn
Có thoáng gập ghềnh trên con đường mòn

Confession

Oh silly silly girl, you push him away from you again and again

Curious curious cat, you kill yourself million times. Don’t you even learn

Summertime sadness