Meow B

Saigonese. Old. Weird. Wanderer

Và như vậy, chúng ta bước ra khỏi đời nhau

Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình; vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai.

Cũng có thể.

Nhưng… Người ta đâu biết rằng những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời

“Điều tồi tệ bất ngờ nhất của sự đau đớn khi tan vỡ chính là nó không giết chết bạn. Như kiểu viên đạn bắn thẳng vào tim, hay đâm đầu vào chiếc xe tải trọng 3129 tấn sẽ làm. Khi một người bạn tưởng rằng sẽ hôn bạn ngủ ngon đến cuối đời nói rằng:”Thật ra anh chưa từng yêu em.”, đáng lý điều ấy nên giết chết bạn tức khắc. Nhưng không, bạn vẫn thức dậy mỗi buổi sáng từ giây phút ấy về sau và dằn vặt suốt cuộc đời chỉ để hiểu vì sao…”

—   -Gia Đoàn - (via caodo)

(Source: tea-and--cigarettes, via caodo)

Everyone’s prone to a mental breakdown if they suffer a traumatic experience. But everyone just acts like that would never happen to them.

(Source: andyswarhol, via caodo)

(Source: loveonlyhopethings, via caodo)

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại.Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Trịnh Công Sơn

Old

Tuổi trẻ, khi buồn có thể khóc, khóc xong rồi lại thôi. Nhưng người già lại không như vậy ..

Nhưng người già buồn, cái tâm buồn dữ dội, nỗi buồn đúc ghép thành gương mặt. Và đôi khi, như trời trở lạnh làm thành cơn giông bão

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu…

lovequotesrus:

Everything you love is here

(Source: vintagegal)

August

I was in the winter of my life and when I met him, he became my summer, the only one. At night, I lay my head with the vision of myself hugging, kissing and laughing with him. The time being around him was an endless happiness, my memories of him was the only thing that sustained me, and my only real peaceful time.

I once dreamed of him being the one that I would spend my whole life with, but upon an unfortunate series of events saw that dreams dashed and divided like a million stars in the night sky, sparkling and broken.

I begged him to stay, try to remember what we had at the beginning. but it’s no use in talking to people who have home, for they never know what’s like to seek safety in other people. For home is where I set my feet to emerge in the beauty of the world rather than laying in the sharp knife of fulfillment. But there were journeys last longer than heaven and hell, and never arrived.

I was also an unusual girl, a hybrid that couldn’t contain myself. I was a phoenix born in water and the feather wishes for the sky. My generation was always suddenly depress and happy; always laughs alone and cries alone. The shadows set on our letf and buried our future in comfort.

And as days past by, I knew that however he loves someone, the wholeness and perfection of the past he has will always lead him to the indifference toward the love; which even himself cannot recognizes. And I remember, he was so charismatic and magnetic, he became so famous and desirable. I wished over and over again that the flow of life could wipe me to far and far away. But there is no point when the sadness still appeared in the way I laugh.

Every night, I pray to myself that I can lose everything to realize what real freedom is. And that obsession pushed me to the point of madness that terrified me and abandoned me sharing to people. I always dream of finally finding out my man, who I will put my peace and chaos into his hand, who will heal the cuts and wildness in my soul. And it is tragedy, all the time

(Source: little-vince, via nhuoclac)

(via nhuoclac)