Meow B

Saigonese. Old. Weird. Wanderer

12.09.2014
I see that you are happy

Ai nhắc lại sóng trên đại dương

humansofnewyork:

"In Ukraine, they say that every man must do three things to fulfill his duty: plant a tree, have a child, and build a house. I planted a tree in grade school, I had a daughter fourteen years ago, but with how the economy has been, I’m starting to fear that I’ll never have the money to build a house.""What was the happiest moment you ever spent with your daughter?""I taught her to walk on a small playground near our house. I’d hold onto her hands and walk her around slowly. She was laughing so hard, and she was making noises the entire time, I could sense she was trying to tell me something.""What do you think she was trying to tell you?""Just how happy she was to be there with me."
(Kyiv, Ukraine)

Kids

humansofnewyork:

"In Ukraine, they say that every man must do three things to fulfill his duty: plant a tree, have a child, and build a house. I planted a tree in grade school, I had a daughter fourteen years ago, but with how the economy has been, I’m starting to fear that I’ll never have the money to build a house."
"What was the happiest moment you ever spent with your daughter?"
"I taught her to walk on a small playground near our house. I’d hold onto her hands and walk her around slowly. She was laughing so hard, and she was making noises the entire time, I could sense she was trying to tell me something."
"What do you think she was trying to tell you?"
"Just how happy she was to be there with me."

(Kyiv, Ukraine)

Kids

“we wait for the winter because here comes the time when bare lines mark the borders of that grey nothingness within us”

—   đoàn minh phượng (via lucilucius)

“When I’m lying in my bed I think about life and I think about death and neither one particularly appeals to me.”

—   Morrissey   (via cybergirlfriend)

(Source: clearthroat, via streetstyl-ish)

Advice for People in Their Twenties

dailyzenlist:

1. Find three hobbies you love: one to make you money, one to keep you in shape, and one to be creative.

2. Getting a degree matters, but getting the right degree matters even more.

3. Leave every job you have on good terms. Do not burn your bridges.

4. See the world while you still don’t have…

DN

Đôi khi trong quãng đường rong tuổi từ chốn này sang nơi kia, tôi tự hỏi rằng liệu có cơ may nào cho chúng ta vô tình gặp nhau. Tôi nghĩ, đã từng đến bên nhau chò dù ngắn hay dài, cũng là một bầu trời duyên nợ. Có những cuộc tình ngắn như một cái chớp mắt nhưng chẳng phải mãi mãi đôi khi chỉ là vài giây.

Con người ta hỏi rằng tại sao lại đau dài cho một cảm xúc ngắn ngủi. Vì từng nghĩ rằng sau những tổn thương đã trải qua cuối cùng cũng được hạnh phúc. Nhưng không. Nỗi đau được cứu vớt một lần nữa bị xé ra bởi người đã băng bó. Và nó trở thành một lỗ hổng trong tâm hồn luôn cầu xin được lấp đầy nhưng luôn từ chối những kẻ có thiện ý. Bởi một tiếng nói thầm kín đã gào thét rằng tim người đầy gai nhọn.

Những người tuyệt vọng được khai sinh, những tâm hồn dù chưa trải qua khổ hạnh trần ai, vẫn tin vào sự tuyệt vọng và sự vô tình của con người. Nghe rằng cuộc đời này vẫn đẹp, nhưng tin tưởng tuyệt đối vào đau thương. Có kẻ trở nên bệnh hoạn, mong muốn được trải qua lầm than, chết chóc, bệnh tật; mong muốn lấy nỗi đau này che lấp nỗi đau kia. Rồi vẫn luẩn quẩn xung quanh những điều tầm thường.

"Có một lá cờ bay trên hạnh phúc, và có một đóa quỳnh héo úa ngủ trong khổ đau". Tôi cho rằng người đi hay kẻ ở lại đều đáng thương như nhau. Nếu chúng ta đã từng nghiêm túc, thì ở một quãng đời, khi nhìn lại, sẽ hối tiếc khôn nguôi. Chúng ta tiếp tục bước như chuyện gặp gỡ và chia xa chưa bao giờ xảy ra, rồi một chiều kia giật mình tự hỏi người đang nơi đâu. Tôi hối tiếc những cuộc gặp cuối cùng, những lời chia tay khi biết rằng sẽ không thể gặp lại để nói lời xin tha thứ.

Và như vậy, chúng ta bước ra khỏi đời nhau

Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình; vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai.

Cũng có thể.

Nhưng… Người ta đâu biết rằng những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời

“Điều tồi tệ bất ngờ nhất của sự đau đớn khi tan vỡ chính là nó không giết chết bạn. Như kiểu viên đạn bắn thẳng vào tim, hay đâm đầu vào chiếc xe tải trọng 3129 tấn sẽ làm. Khi một người bạn tưởng rằng sẽ hôn bạn ngủ ngon đến cuối đời nói rằng:”Thật ra anh chưa từng yêu em.”, đáng lý điều ấy nên giết chết bạn tức khắc. Nhưng không, bạn vẫn thức dậy mỗi buổi sáng từ giây phút ấy về sau và dằn vặt suốt cuộc đời chỉ để hiểu vì sao…”

—   -Gia Đoàn - (via caodo)

(Source: tea-and--cigarettes, via caodo)

Everyone’s prone to a mental breakdown if they suffer a traumatic experience. But everyone just acts like that would never happen to them.

(Source: andyswarhol, via caodo)

(Source: loveonlyhopethings, via caodo)

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loại.Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi nguồn từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

Trịnh Công Sơn

Old

Tuổi trẻ, khi buồn có thể khóc, khóc xong rồi lại thôi. Nhưng người già lại không như vậy ..

Nhưng người già buồn, cái tâm buồn dữ dội, nỗi buồn đúc ghép thành gương mặt. Và đôi khi, như trời trở lạnh làm thành cơn giông bão